Thật khó có thể hiểu nổi, khi người dân VN quyết liệt tuyên ngôn “Dứt khoát bảo vệ chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ, dứt khoát không chịu hèn chịu nhục!” thì con cháu chúng ta lại có “tuyên ngôn” riêng của họ- không thích học Lịch sử?
I-Rồi
đây, cái ngày 1/5/2014 sẽ đi vào lịch sử gian truân dựng nước, giữ nước
của dân tộc Việt Nam, như một thương tổn sâu sắc, khi cái giàn khoan
Hải Dương- 981 nghênh ngang chiếm đóng trong vùng đặc quyền lãnh hải của
nước Việt. Hoàng Sa- Trường Sa, và nỗi đau những người lính Việt vĩnh
viễn nằm lại dưới biển xanh, nỗi đau những ngôi mộ gió nhớ nhà… , chưa
bao giờ lấp đầy được trong con tim người dân Việt, nay lại chất chồng
nỗi đau mới, nhức nhối, dù đây là mùa biển lặng, không phải mùa của trái gió trở trời.
Người
viết bài thực sự rưng rưng khi đọc lá thư của bà Nguyễn Thị Bình,
nguyên Phó CT nước viết gửi bè bạn quốc tế, đăng trên VietNamNet ngày
04/6. Đằng sau những câu chữ chọn lọc, khúc triết của nữ chính khách
từng trải qua những cay đắng ngọt bùi trên bàn đàm phán 04 bên tại Hội
nghị Paris hơn 40 năm trước đây, quá hiểu cái giá của chiến tranh, cái
giá của hòa bình, quá hiểu khát vọng độc lập, tự do dân tộc của người
dân Việt, là con tim chân thành, đau đớn của một người phụ nữ, trước chủ
quyền đất nước đang bị khiêu khích trắng trợn:
“Nhìn
thấy hình ảnh các tàu TQ đông đảo, to lớn lao vào các tàu chấp pháp của
VN nhỏ hơn để tấn công gây thương tích, tôi thấy nhói trong tim. Cái gì
sẽ diễn ra tiếp?
Phía
TQ lại đổ lỗi việc đang xảy ra là do VN khiêu khích. Ai có thể tin một
nước VN dân số bằng 1/15 của TQ, thu nhập GDP nhỏ hơn TQ 50 – 60 lần,
đang cố gắng vượt qua tình trạng một nước nghèo, chậm phát triển lại có
thể khiêu khích TQ?
Không
ai có thể tin được, nếu người đó có trí tuệ trung bình trở lên. Vậy mà
một quốc gia như TQ, mạnh cả kinh tế, quốc phòng, cả mưu sâu kế hiểm,
lại tin điều đó! Thật là ngây thơ cụ… kiểu Đại Hán!
Không
riêng gì bà Nguyễn Thị Bình, bất cứ người dân Việt nào có lòng yêu nước
đều nhói tim khi nhìn những hình ảnh ngông cuồng và hung hăng vô lối
ấy. Người viết bài đã không kiềm chế nổi lòng mình, không cầm được nước
mắt: Nước đau, tim đau biết mấy (*)
Cũng
vì thế, những ngày này, lòng yêu nước, nỗi đau của một dân tộc bị xâm
lấn chủ quyền độc lập đã khiến các đại biểu QH tại kỳ họp QH khóa XIII
bày tỏ mạnh mẽ ý chí, tấm lòng mình trước nghị trường, đồng cảm với sự
bức xúc và phẫn nộ của nhân dân. Người viết xin được trích phát ngôn ấn
tượng của ĐB Lê Nam (Thanh Hóa):
Dứt khoát bảo vệ chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ, dứt khoát không chịu hèn chịu nhục!
Liệu có thể coi đó như tuyên ngôn sống của dân tộc VN ở thời khắc đau xót nhưng đầy quyết liệt trước vận mệnh sinh tử quốc gia?
Chia
sẻ những lo toan cho biển đảo, ĐB Đỗ Văn Đương kiến nghị Chính phủ cần
có chính sách thắt lưng buộc bụng. Ông tự làm gương với lời hứa chân
thành trước QH, đến hết nhiệm kỳ, nếu trời để sống, tôi dứt khoát không đi nước ngoài.
Lời hứa của ĐB Đỗ Văn Đương liệu có thể biến thành lời hứa và việc làm
của rất nhiều đại biểu QH khác, của các cơ quan công quyền Nhà nước
trong thời cuộc đất nước cần không chỉ dũng khí, mà rất cần cả tấm lòng,
lẫn ý thức trách nhiệm chung trong sử dụng… tiền chùa?
Nếu
biết rằng bài báo của VnExpress, ngày 02/ 6 mới đây cho biết, tại một
phiên họp trực tuyến với các địa phương, người đứng đầu CP đã phải cảnh
báo việc nhiều chuyến công tác nước ngoài của cán bộ Nhà nước chi phí
nhiều, không hiệu quả.
Tỷ như, năm
2012 có 3.780 đoàn cán bộ đi công tác nước ngoài, năm 2013, dù có giảm
vẫn có hơn 3.200 đoàn. Tính ra mỗi ngày, hơn 08 đoàn đi nước ngoài bằng
ngân sách Nhà nước. Hiệu quả của những chuyến “cậu, mợ nó đi Tây” thế nào, mà người đứng đầu CP thấy “xấu
hổ khi có quá nhiều đoàn VN sang nước bạn công tác nhưng trùng lặp nội
dung nghiên cứu, trao đổi, gây tốn kém và lãng phí ngân sách".
Xã
hội ta dễ dàng lên án quyết liệt quốc nạn tham nhũng, vì đó là tội ác.
Nhưng dường như lại dễ thỏa hiệp với tệ nạn lãng phí. Bởi lãng phí thời
gian, lãng phí tiền chùa nó không có hình hài của tội lỗi, mà nó lại có
diện mạo của… bạn đồng hành?
Dấu
hiệu tích cực nhất trong những ngày đầu tiên của Kỳ họp QH chính là
quyết định đúng đắn, kịp thời- QH dự kiến dành 16.000 tỉ đồng cân đối
ngân sách năm 2013 để chi hỗ trợ cảnh sát biển, hỗ trợ các ngư dân luôn
phải đối mặt với hiểm nguy, với các các đội tàu của TQ. Sự dấn thân của
họ ngoài biển đảo đang rất cần sự “chia lửa” trong đất liền, cho họ đủ
sức mạnh, chí khí và cả sự bình an tinh thần. Song con số 16000 tỷ đó,
theo nhiều đại biểu, vẫn là chưa đủ. Đại biểu Trần Du Lịch còn đề nghị
làm mạnh mẽ vấn đề quản lý tài chính công, từng bị các cử tri phản ánh,
phê bình.
Quan
trọng hơn cả, lòng yêu nước, ý chí bảo vệ chủ quyền dân tộc ở thời khắc
đầy thách thức này, liệu có biến thành trí khôn xây dựng và phát triển
nội lực kinh tế- xã hội đất nước? Phải đặt câu hỏi đó, bởi điều đáng
buồn Chủ tịch Tổng LĐLĐVN Đặng Ngọc Tùng hỏi trước nghị trường:
Tôi
không hiểu sao 90% dự án nguồn điện, 80% dự án giao thông các nhà thầu
TQ đều trúng thầu. Rồi thì sau đó xảy ra tình trạng tiến độ chậm, chất
lượng không đảm bảo, tăng giá thành, đặc biệt là không sử dụng nhân công
VN? Và câu tự trả lời của ông mang ý nghĩa thực chất đến đắng lòng: Đây là bài học cho những ai còn mơ hồ về 16 chữ vàng, về 04 tốt! (Lao động, ngày 02/6)
Không
ai phủ nhận, sự giao lưu kinh tế giữa các quốc gia là điều bình thường,
nhưng bi kịch sẽ đến với quốc gia nào, mà sự chọn lựa cả công nghệ, lẫn
nguyên liệu, nhân công rẻ mạt đi kèm với chất lượng công trình thấp. Ở
góc độ kinh tế, đó là sự đầu tư giá… đắt. “Bi kịch” này đã diễn ra khá
lâu với kinh tế nước Việt, liệu đến bao giờ sẽ được… mở nút?
Số
liệu thống kê trên báo Người lao động, ngày 04/6 cho thấy tính đến hết
năm 2013, TQ có 977 dự án đầu tư tại VN, đứng thứ 09/101 quốc gia và
vùng lãnh thổ có đầu tư vào VN. Hoạt động FDI cũng gia tăng thông qua
việc TQ đứng thứ 03/50 quốc gia và khu vực có dự án đầu tư cấp phép mới
vào VN. Hiện, đại đa số dự án lớn của VN do TQ thắng thầu, đặc biệt là
về cơ sở hạ tầng. Còn Viện Nghiên cứu cơ khí (Bộ Công Thương) vừa công
bố cho biết, VN hiện có 20 dự án năng lượng, trong đó 15 dự án do tổng
thầu TQ thực hiện với tỉ lệ nội địa hóa là… 0%.
Đáng
chú ý, ý kiến của ông Mai Thanh Hải - nguyên Phó Tổng GĐ Cty Liên doanh
Cáp điện VinaDaesung, Phó CT Hiệp hội Doanh nghiệp đầu tư nước ngoài
cho rằng, trước hết cần phải sửa Luật Đấu thầu theo hướng loại bỏ những
gói thầu chất lượng tồi, không làm lợi, thậm chí gây tổn hại đến kinh tế
- xã hội của VN.
Bài
toán “hóc búa”- xây dựng nội lực kinh tế nước Việt chưa thể có lời
giải, chừng nào nước Việt không quyết liệt dấn thân trong cuộc trường
chinh “lột xác”. Đó là cải cách thể chế kinh tế, mà nòng cốt là tái cơ
cấu kinh tế, gắn với tiếp tục đa phương hóa các nguồn vốn FDI. Là diệt
trừ giặc tham nhũng vẫn nhởn nhơ trong… xã hội. Là CP có chính sách thắt
lưng buộc bụng, thức tỉnh lòng yêu nước toàn xã hội, và đi đầu gương
mẫu phải là các quan chức, cán bộ, đảng viên, động viên toàn xã hội ưu
tiên dùng hàng VN.
Sự
không chịu sống hèn, sống nhục, trước hết, là cần không tham nhũng,
biết đặt lợi ích dân tộc lên trên hết, và biết “ưu tiên dùng hàng Việt”.
************** 
II-Nhưng thật khó có thể hiểu nổi, khi người dân VN quyết liệt tuyên ngôn “Dứt khoát bảo vệ chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ, không chịu hèn chịu nhục!”
thì con cháu chúng ta lại có “tuyên ngôn” riêng của họ- không thích học
Lịch sử? Chủ tịch Hồ Chí Minh từng có câu thơ giản dị, thấm thía: Dân ta phải biết sử ta/ Cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam”.
Không tường gốc tích, không hiểu gốc tích, thì tình yêu đó liệu có đủ
sức nặng khiến con người biết yêu nước sâu sắc, và khi cần- biết dấn
thân?
Người
viết phải đặt câu hỏi đó, bởi sau hàng ngàn điểm 0 môn thi Lịch sử kỳ
thi tuyển sinh ĐH năm nào, tiếp đến, hiện tượng học sinh một trường THPT
reo hò sung sướng xé đề cương môn Sử khi biết không phải thi, và năm
nay, trong kỳ thi tốt nghiệp THPT, chỉ có 11,52% tổng số học sinh dự thi
chọn thi môn Sử, thua xa cả môn Địa lý (chiếm 36,22%).
Đã
đành, Sử là môn thi tự chọn. Luật thi không bắt buộc, thì tùy ý chọn
của người thi. Nhưng đặt cái tỷ lệ phần trăm ít ỏi đó trong bối cảnh
liên tục môn Sử luôn “bết bát” trong các môn thi, ngành GD, và cả xã hội
liệu có thể “vô tư”, coi đó là chuyện bình thường?
Cũng
chính vì số học sinh chọn thi môn Sử ít ỏi, dẫn đến sự bi hài và lãng
phí sức người, sức của: Có những hội đồng thi tới 19 cán bộ, thậm chí có
hội đồng thi có tới 59 người đủ các thành phần túc trực phục vụ 01 thí
sinh thi Sử.
Và
cho dù đề thi môn Sử năm nay được đánh giá là “nóng hổi tính thời sự
biển đảo”, tiếc thay, tình yêu của học sinh với môn Sử- môn học dạy về
dũng khí, khí phách dân tộc, dạy về nhân cách làm người một cách trực
quan, sinh động nhất, vẫn tiếp tục…nguội lạnh.
Các em học sinh không có lỗi. Vậy ai có lỗi trong hiện trạng này?
Có một sự trùng hợp, tháng 3/2013, báo chí, mạng xã hội ồn ào tranh luận ý kiến về Cuộc chiến biên giới 1979 cần được đưa vào SGK
mới, mà theo GS.TS Đỗ Thanh Bình (Khoa Lịch sử, ĐH Sư phạm HN) cho
rằng: Cuộc chiến bảo vệ biên giới nay đã được hơn 30 năm, đủ chín muồi
để đưa vào SGK dạy cho học trò biết. Vì đó là sự thật lịch sử. Trong khi
SGK Lịch sử hiện nay viết quá khiêm tốn về vấn đề này. Sách "nâng cao"
viết 13 dòng, SGK đại trà chỉ viết khoảng 10 dòng và chỉ nêu sự kiện
chính... Không biết đến thời điểm này, câu chuyện trên ngã ngũ ra sao?
Nhưng
sự thật lịch sử bao giờ cũng là một thách thức lớn với nhân cách người
viết sử nói chung, người viết chương trình, SGK lịch sử nói riêng.
Trong
Sử ký Tư Mã Thiên, người đời xưa cho đến đời nay còn thấm thía câu
chuyện thời Xuân Thu, bốn anh em quan Thái sử Bá, Thái sử Trọng, Thái sử
Thúc, lần lượt bị chém đầu bởi dám viết sự thật là tướng quốc nước Tề-
Thôi Trữ giết vua, không chịu viết như lệnh của Thôi Trữ- “Tiên Vương
chết vì bệnh nặng”. Đến người em thứ tư Thái sử Quý, vào thay, vẫn viết:
“Hạ ngũ nguyệt Thôi Trữ thích quân”. Thái sử Quý đã có câu nói khảng
khái với Thôi Trữ để muôn đời con người phải nghĩ về “phẩm cách” của
lịch sử: - Ông có thể giết chết Thái sử nhưng không thể giết chết được sự thật!
Sự thật lịch sử mạnh như vậy đó. Mạnh hơn cả cái chết! Đó là chuyện của đời xưa.
Nhưng cũng vì sự thật lịch sử, mà đời nay, cái khó của người viết sử cũng vẫn… khó. Trong bài viết Lịch sử, sự thật và sử học (Tạp chí Tổ Quốc, tháng 1/1988), GS Sử học Hà Văn Tấn đã từng viết: Biết
sự thật không dễ, và dám nói lên sự thật nhiều khi càng khó hơn. Muốn
viết sử phải biết phương pháp sử học và trước hết phải là người trung
thực chứ không phải là tên cơ hội.
…Hiện
nay nhiều công trình nghiên cứu sử học của chúng ta đã sử dụng những
nguồn sử liệu gián tiếp một cách thiếu thận trọng. Sử liệu gián tiếp bao
gồm cả những lời kể về sau của những người đã chứng kiến sự kiện. Các
nhà nghiên cứu lịch sử địa phương hay lịch sử hiện đại, lịch sử Đảng
thường sử dụng nguồn tài liệu này.
Tình
hình càng xảy ra là nếu người thông tin là người hiện có uy lực chi
phối ở địa phương thì lịch sử sẽ được viết theo cách nhìn nhận của người
đó.
Lịch sử, sự thật và sử học là
ba phạm trù liên quan chặt chẽ với nhau, nhưng ở đó, sự thật càng được
tôn trọng bao nhiêu, thì tính hấp dẫn, tính giáo dục nhân cách càng cao
bấy nhiêu, với người lớn, và với cả trẻ em. Bởi sự thật lịch sử một dân
tộc có bi thương, hào hùng, có thắng có thua, có hay có dở, có những
trang sử rạng rỡ, nhưng hẳn cũng có những trang sử u ám, tổn thương, mất
mát. Như số phận một con người trên hành trình của đời sống vậy. Và
cũng bởi trong thế giới phẳng ngày nay, con người có rất nhiều cơ hội để
tiếp nhận sự thật thông tin.
Trong
khi, bản lĩnh cùng thái độ khách quan, tôn trọng lịch sử tùy thuộc vào
nhân cách người viết sử- từ đời xưa cho chí đời nay.
Như
nước Nhật, đã dạy trẻ em Nhật nhìn thẳng vào sự nghèo nàn của tài
nguyên cha ông để lại, mà vực dạy cả chí khí người Nhật, cùng với những
quyết sách đúng đắn, đặt lợi ích dân tộc Nhật lên trên, họ đã thành
công. Không chỉ giỏi giang, mạnh mẽ, mà họ đã thành công trong việc dạy
cho người Nhật trẻ chí khí không sống hèn, sống nhục.
Và
hôm nay, vào những thời khắc đau thương của nước Việt, trước hiểm họa
xâm lấn chủ quyền dân tộc, ngành GD, những nhà viết Sử, những nhà giáo,
sẽ dạy cho con trẻ chúng ta học môn Sử ra sao, để không bao giờ chấp
nhận sống hèn, sống nhục, mà trước hết, còn là các em không “quay lưng”
với môn Sử?
Câu trả lời thuộc về các nhà sử học VN, các nhà sư phạm và các nhà giáo, thuộc về ngành GD.
Kỳ Duyên
Theo Quê Choa



